Còn Đâu Tuổi Thơ Nhạc: Đào Nguyên
(Xin trả lại đời những nét thơ ngây) Thơ: Phạm Ngọc
Em lớn lên không
bằng câu hát
Không nụ cười
hay tiếng mẹ ru
Em lớn lên chỉ
bằng nước mắt
Trong đêm đen
bốn phía ngục tù.
Tuổi của em
chưa tròn mười ba
Em chẳng tròn
mười sáu thơ ngây
Em lớn lên
đời dài bão tố
Khi sa chân giữa chốn đọa đày.
Tuổi thơ em bây
giờ đã mất
Bước chân em
trăm đường lưu lạc
Giữa quê
người ai khóc thương em
Quê hương nào em
giữ mãi trong tim.
Tuổi thơ em
một đời khốn khó
Ai bán thân em trên xứ
người tủi nhục
Sao lòai người quá
đỗi vô tâm
Thượng
đế ơi! Thượng đế ơi!
Em lớn lên, nô lệ
ngàn năm
Em bỏ lại vòng
tay mẹ yêu
Tuổi hồn nhiên
nụ cười năm xưa
Bao thơ ngây... em
trả lại đời !...
…Tuổi hồn nhiên
nụ cười năm xưa …
Thương cho em...Mùa
thu buồn lệ tuôn !